QRコード
QRCODE
アクセスカウンタ
読者登録
メールアドレスを入力して登録する事で、このブログの新着エントリーをメールでお届けいたします。解除は→こちら
現在の読者数 0人
プロフィール
ようこそ。。。!
ようこそ。。。!

2017年05月18日

Muguet tháng năm

Tôi trở lại Paris vào một chiều Tháng Năm bỏng rát nỗi nhớ. Đón tôi, chỉ có Tháp Eiffel cao vời vợi, vườn hoa Luxembourg và những đài phun nước rì rầm chảy. Tôi đi bộ trên phố, chiếc vali kéo lê ở tay, dáng điệu mệt mỏi. Lần trở lại này của tôi, nhanh thôi, rồi tôi sẽ về Sài Gòn, và biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời em, như cái cách em đã chọn lựa. Chọn lựa một cuộc sống không có tôi, và không có loài hoa muguet.

Check – in ở một khách sạn nhỏ trên khu phố sầm uất, tôi đón lấy chiếc chìa khóa phòng từ tay cô nhân viên lễ tân và từ chối lời đề nghị xách đồ lên phòng giúp của người phục vụ. Không phải tôi kẻ cả gì đâu, chỉ là túi đồ quá nhỏ, và tôi chẳng muốn phiền hà gì. Thói quen tự làm lấy mọi thứ đã ăn sâu vào nếp nghĩ của tôi, bắt đầu từ khi quen em, và yêu em.

Paris giữa tiết trời Tháng Năm. Đi trên phố nghe lòng mình xào xạc nắng, bâng quơ gió, và da diết nỗi nhớ không tên. Tôi thèm được nhấc điện thoại và bấm số gọi cho em. Hoặc leo lên chiếc tàu điện ngầm và đến ga cuối cùng quen thuộc, rồi đi bộ qua một khu vườn nhỏ, là đến học xá của em. Trước khi rời Sài Gòn sang đây, tôi tự nhủ với lòng sẽ chỉ sang lấy bằng thạc sĩ và kết thúc đợt học của mình, rồi nhanh chóng trở về Việt Nam, đi làm, hẹn hò với một vài cô nàng chân dài nào đấy. Và quên em. Thế nhưng, khi vừa đặt chân đến thành phố của tình yêu này thôi, tôi đã biết mình nhầm, một sự nhầm lẫn to lớn. Tôi sẽ chẳng thể quên em, chẳng thể hết yêu em, và chẳng thể ngăn mình kiếm tìm em giữa hàng triệu người trong cái thành phố sầm uất và tráng lệ này.

Tôi quen em rất tình cờ và có phần do duyên số. Quán cafe quen nơi tôi thường đến cũng là nơi em làm part-time vào mỗi giờ nghỉ. Lần đầu nhìn thấy em, thấy một dáng người và cử chỉ rất “Châu Á”, tôi đã không khỏi ngạc nhiên, vồn vã làm quen bằng mấy câu tiếng pháp nhạt toẹt của mình - thứ ngôn ngữ từ khi sang đây đã trở thành thứ tiếng duy nhất được nói ra, được hiểu và được giao tiếp.

Em nhìn tôi. Ba giây. Rồi khẽ cười. Chào tôi bằng một câu hỏi thăm kiểu Việt Nam, bằng giọng Hà Nội thật nhẹ:

-Ấy có khỏe không? Mình cũng là người Việt Nam đấy.

Bất cứ kẻ xa quê hương nào cũng hiểu được rằng, điều quý giá nhất khi ở giữa nơi đất khách quê người xa xôi, đó là được nghe, được nói thứ tiếng mẹ đẻ quen thuộc của mình. Tôi, những tưởng đã vỡ òa cái sự sung sướng trong lồng ngực mình, mà nhào tới ôm lấy em, lắc lắc đôi vai gầy nhẳng của em, mà hỏi han, mà nói cho đủ đầy sự nhung nhớ của thứ ngôn ngữ “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”, thứ ngôn ngữ tôi chỉ được nói trong những cuộc điện thoại đường dài gọi về cho gia đình vào mỗi tối thứ bảy cuối tuần.


Lam Giang. Tên của em nghe có chút gì đó ủy mị mà vời vợi, mà đầy màu sắc. Tôi vẫn hay trêu em, tên của em là Sông Xanh. Những lúc ấy, em chỉ cười, hồn nhiên mà rằng, dòng sông của em, là dòng sông Việt Nam, xanh màu Việt Nam, chứ không phải màu xanh của sông Nil.

Tôi vẫn đến quán cafe đều đặn, thậm chí còn nhiều hơn trước. Để nhâm nhi cốc cafe nóng hổi nhận từ tay em. Để hỏi han dăm bảy câu này nọ về Việt Nam, về Hà Nội. Và để được nhìn em rổn rang nói cười, ê a hát ca bồng bềnh bằng thứ ngôn ngữ thuần khiết nhất và trong sáng nhất.

Tôi hay kể cho Lam Giang nghe về Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, về cảm giác thèm đến quay quắt mùa đông khi nhìn trong tivi các bạn Hà Nội xúng xính nào khăn nào áo. Những lúc ấy, Lam Giang chỉ cười, rồi nheo mắt lắng nghe. Có đôi khi, nắng Tháng Năm xiêng ngang hắt lên óng ánh trên khuân mặt cô bạn gái, tôi thấy yêu đến lạ, và rất lâu sau đó chẳng thể quên.

Mãi sau này tôi mới biết, mẹ Lam Giang là nhà báo, bố là dân quay phim truyền hình, nên từ nhỏ, em đã được theo bố mẹ đi khắp nơi. Việc em sang Pháp du học ngay từ khi bước vào lớp mười cũng là một điều hiển nhiên cho thỏa khao khát được đi xa, được vẫy vùng, khám phá. Tôi hỏi em có nhớ nhà hay không? Em cười. Nhớ Việt Nam, nhớ Hà Nội thì có, chứ nhà thì không. Khi ấy, tôi thấy mắt em thật buồn, và hoe hoe đỏ. Có điều gì đó xa xăm quá, mà tôi chẳng thể chạm tay vào.

Rồi tôi và Lam Giang yêu nhau. Như những kẻ cô đơn giữa chốn xa lạ tìm thấy nhau. Cứ đều đặn mỗi buổi chiều, sau khi kết thúc ca học trên lớp, tôi lại chạy nhanh ra trạm xe bus, và bắt chuyến bus dài đến khu học xá của em. Trong cùng Thành phố, khoảng cách chẳng bao xa, nhưng Paris sầm uất, và giao thông Paris không bao giờ lộn xộn như Hà Nội, nên thời gian đi bus để đến gặp em cũng khá mất thời giờ.

Chúng tôi thường nấu cho nhau một bữa tối. Rồi đi dạo ở khoảng sân dưới chân khu học xá của em. Nói cười vu vơ. Trao đổi về cuộc sống, về việc học của em và những khó khăn của tôi trong thời gian nghiên cứu bảo vệ luận án. Chúng tôi nói bằng Tiếng Việt, và thổ lộ tình cảm với nhau bằng Tiếng Việt. Những khi ấy, tôi thấy trái tim mình mỉm cười. Và thấy em cũng mỉm cười. Nụ cười lấp lánh màu xanh của những dòng sông Việt Nam hiền hòa, thơ mộng.

Khi ấy, Paris đang là Tháng Năm. Và người ta thường tặng nhau loài hoa mang tên Muguet, vì người Pháp cho rằng đó là hoa của sự thương yêu.

Mỗi buổi chiều đến phòng Lam Giang, tôi luôn mang tặng em một bó hoa muguet màu trắng tinh khôi. Với tôi, em đã là loài hoa như hàng ngàn chiếc chuông nhỏ này rồi, leng keng, và thuần khiết vô ngần trong trái tim tôi.


Những ngày cuối cùng tôi ở Paris trước khi về nước, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn. Khi đó, tôi chợt nhận ra sự thay đổi đột ngột ở em. Em ít nói hơn, trầm tĩnh hơn, thường im lặng trước những câu chuyện tôi kể, hoặc ậm ừ cho qua. Có đôi khi để em gối đầu lên ngực mình, hờ hững hát một bản Trịnh ca, tôi thấy em khóc, những giọt nước mắt nóng hôi hổi rơi ướt vòm ngực trần của tôi. Em, vẫn luôn như thế. Xa xăm quá và vời vợi quá, mà tôi dù cố gắng cách nào cũng chẳng thể chạm vào.

Đêm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi nơi đây, em mua hoa muguet về cắm ngợp trong phòng. Những bông hoa nhỏ bé như những chiếc chuông nhỏ, trắng muốt, đung đưa trong gió sớm. Bất giác, tôi có cảm giác nhớ da diết Việt Nam, nhớ những chiếc chuông chùa văng vẳng đánh trên núi Yên Tử của mỗi dịp đầu năm đi lễ cùng bà nội.

Bữa cơm chia tay. Không ai nói gì. Sâm panh đỏ rót đầy ly. Bàn bày la liệt đồ ăn Pháp. Tôi hỏi em sao không nấu đồ ăn Việt Nam như mọi khi. Em cười, bảo “Nấu cho anh ăn đồ Pháp nốt hôm nay, kẻo mai anh về nước rồi, quên mất Paris, quên mất em”. Tôi nhấp một ngụm sâm panh, khẽ vuốt tóc em, thì thầm:

- Anh sẽ chẳng bao giờ quên em. Anh sẽ đợi em, Sông Xanh ạ.

Em im lặng một hồi lâu. Rồi nhìn sâu vào mắt tôi, nhẹ bẫng:

-Đừng đợi em, anh đừng đợi em, anh nhé.

-Vì sao? - Ngụm sâm panh thứ hai vừa chảy đến cổ, suýt nữa bật ra đắng ngắt.

-Em sẽ không về đâu. Paris là nhà của em rồi.

Tôi thở hắt ra, buông ly rượu trên tay và nắm lấy bàn tay xương gầy của em.

-Về đi mà em. Anh đợi em. Và Hà Nội của em, cũng đợi em. Em không nhớ Hà Nội sao?

-Em nhớ Hà Nội nhiều lắm. Và sẽ nhớ anh suốt cả cuộc đời, nhiều lắm. – Em vẫn ương bướng trước lời nói dịu dàng của tôi. Đôi mắt xa vời, buồn đến thế.

Đứng dậy, rời khỏi bàn, bước đến phía sau và vòng tay ôm chặt lấy em. Cơ thể em lạnh toát, giữa tháng Năm mà sao có cảm giác nước đá đang ngấm qua từng tế bào trong cơ thể, rồi truyền lạnh giá ra ngoài. Xoay người em lại phía mình, nhìn sâu vào đôi mắt hun hút nỗi buồn như mùa thu Hà Nội. Em rướn người, và hôn vào môi tôi. Nụ hôn có vị rượu vang đắng ngắt nơi khóe miệng, nhưng ấm nồng, và ngọt lịm mãi về sau

-Ba mẹ chia tay nhau rồi. Rời bỏ em rồi. Nhà, chẳng còn là nhà nữa. Chỉ là một khái niệm mơ hồ thôi.

Đêm hôm ấy, tôi ôm em trong tay. Nghe em rủ rì kể về cuộc sống của mình, về lí do tại sao ngay từ lớp 10 em đã sang Pháp sống. Cuộc hôn nhân không hạnh phúc của ba mẹ, những chuyến đi dài của cả ba và mẹ đã đẩy mỗi người ra xa nhau hơn, và đi tìm vùng trời riêng của mỗi người. Em sống một mình trong căn nhà lớn. Thi thoảng gặp mẹ trong mỗi bài báo, bài phóng sự trên truyền hình. Thi thoảng gặp ba trong mỗi bộ phim ông làm đạo diễn, trong những lần trả lời báo đài. Tiền được gửi về đều đặn trong tài khoản, chỉ có thương yêu là chẳng có ai gửi về cho em.

Rồi qua một vài người bạn trong nhóm tình nguyện xanh của thành phố, em tìm được một học bổng sang Pháp du học, và liên hệ được một gia đình nhận em làm con nuôi. Đó là một người phụ nữ trung niên, sống bằng nghề vẽ tranh và trợ cấp xã hội. Em gọi bà là mẹ, và ở với bà được hai năm thì bà mất vì một tai nạn. Em chuyển vào kí túc xá của trường, và sống bằng số tiền đi làm thêm cùng học bổng toàn phần của mình. Em quên gia đình từ đó. Gia đình chỉ còn là cái bóng mờ mờ trong kỉ niệm. Có ngôi nhà với chú mèo lông xù ham ngủ, với những dây điện mắc ngang qua cửa trên phố Hàng Mành. Kỉ niệm và gia đình trong em, gom hết lại trong nỗi nhớ Hà Nội.

Em thích hoa muguet. Yêu đến da diết loài hoa này, vì nó chỉ nở vào tháng năm, tháng em chào đời, và tên gọi của nó, có nghĩa là yêu thương, những điều em đã thèm khát bấy lâu nay.

Tôi lên máy bay về nước. Em không ra sân bay tiễn tôi. Chỉ tặng tôi một bó muguet trắng tinh khôi, và nói với tôi rằng, đừng đợi em, cũng đừng liên lạc với em, vì em sẽ không trở về nữa đâu, mãi mãi.

Trở về nước. Với giấy chứng nhận thạc sĩ của mình (tôi đã bảo vệ xong nhưng đang chờ phía bên Pháp cấp bằng), tôi dễ dàng xin được vào làm trong một cơ quan trực thuộc Chính phủ. Tôi hẹn hò với nhiều cô gái khác nhau. Chân dài có. Hoa khôi, hotgirl có. Nhưng có lẽ, chưa lúc nào tôi thật sự yêu. Có đôi lúc, tôi vẫn tự hỏi mình câu hỏi: Tôi quên em chưa? Tôi không rõ, và không thể nào cho mình được một lời giải đáp thỏa đáng. Chỉ biết rằng trong tim mình từ đó đọng lại một nỗi nhớ xa xôi, vời vợi, với dòng sông xanh ngọt ngào mang nỗi buồn của mùa thu Hà Nội, và những ám ảnh từ hình chiếc chuông nhỏ của loài hoa linh lan – hoa lan chuông.

Tôi trở về khách sạn khi đường phố Paris đã ngập choang ánh đèn. Đẩy cửa ban công và bước ra ngoài, bất chợt tôi bắt gặp hình ảnh một cô gái nhỏ bé đang ôm trong tay bó muguet trắng muốt. Tự nhiên, tôi nhớ em nhiều quá.

Điền nốt những con số cuối cùng vào tấm bưu thiệp, cũng là số điện thoại của khách sạn, tôi trao tấm bưu ảnh với hình một đóa lan chuông cho người phục vụ, mỉm cười và dúi vào tay cho anh ta một ít tiền boa. Tôi biết, chỉ một lát nữa thôi, tấm bưu thiếp sẽ đến được nơi cần đến, và cơ hội mang em về bên tôi, mang em về cho Hà Nội, là năm mươi phần trăm.

Những con chữ nghiêng nghiêng viết bằng thứ mực đen loại đắt tiền, ngắn gọn, nhưng đủ làm cô gái trẻ nhận nó vỡ òa vì hạnh phúc trong những giọt nước mắt của thương yêu: “Anh là hoa muguet của em nhé!”.


Posted by ようこそ。。。! at 14:34│Comments(0)
上の画像に書かれている文字を入力して下さい
 
<ご注意>
書き込まれた内容は公開され、ブログの持ち主だけが削除できます。

削除
Muguet tháng năm
    コメント(0)